- Bốn mùa thương yêu
Con gái yêu ơi
Cuộc đời đẹp lắm
Bầu trời đầy nắng
Cho con lớn nhanh
Vườn cây màu xanh
Cho con bóng mát
Tiếng chim ca hát
Cho con niềm vui
Sông không ngừng trôi
Cho con mơ ước
Con đường phía trước
Cho con tập đi
Con bé thế kia
Mà không sợ ngã
Con không sợ ngã
Vì con có cha
Con có ông bà
Và con có mẹ
Đời dài rộng thế
Con bé tí hon
Con sẽ lớn khôn
Trong vòng tay mẹ
Trong chuyện ông kể
Trong lời bà ru
Trong những mùa thu
Có rằm tháng tám
Những tết nguyên đán
Những lễ Thanh Minh
Hồ gươm màu xanh
Sông Hồng màu đỏ
Con rùa già cả
Trong đền Ngọc Sơn
Những con sâm cầm
Trong mùa gió nổi
Những mùa nắng xối
Những mùa mưa sa
Mùa sen nở hoa
Mùa bàng rụng lá
Là cho con cả
- Thơ viết tặng con
Như búp măng non
Mẹ cứ muốn thơm
Hai tay con mãi
Bàn chân con gái
Mềm mại trắng tinh
Năm ngón chân xinh
Như hoa sen thắm
Con còn bé lắm
Mới biết lẫy thôi
Mỗi lần lật sấp
Lại toét miệng cười
Mẹ yêu con lắm
Con có biết không?
Đã sợ con lớn
Đòi đi lấy chồng
- Em đã quên mùa thu
Lấy cảm xúc từ câu “Anh đang chờ em hay ngủ yên” của anh QB
Em đã quên mùa thu
Bên này không hoa sữa
Mỗi lần em mở cửa
Chỉ nỗi nhớ ùa vào
Quên bầu trời trên cao
Xanh màu xanh vời vợi
Quên cánh đồng phía dưới
Thơm một mùi cốm tươi
Những con đường ngược xuôi
Trong một mùa rụng lá
Những con người hối hả
Trong một mùa yêu thương
Anh có còn vấn vương
Trước cây bàng lá đỏ
Anh có còn đứng đó
Chờ em hay ngủ quên?
Anh có còn yêu em
Như những mùa thu trước
Anh có còn ao ước
Nắm tay em mùa thu
Và ôm em thật chặt
Khi mùa đông lại gần?
- Về đi em
Giật mình vì tiếng lá rơi
Ngỡ là nghe tiếng chân người qua đây
Nhớ em nắng thắm vai gày
Nhớ em mưa lạnh bàn tay rụt rè.
Về đi em, phố vào hè
Trên cành phượng, giữa tiếng ve nồng nàn
Hoàng lan đã rụng hoa vàng
Quán cà phê cũ vẫn đang vắng người
Nhắc em, mẹ vẫn hay cười
Cái con bé ấy nó lười viết thư
Mẹ giờ đã yếu hơn xưa
Mong manh những lúc nắng mưa trở trời
Nhớ con không nói ra lời
Thương con chỉ biết ngậm ngùi thương con
Đường xa sẽ nhạt môi son
Sẽ phai má phấn, sẽ mòn gót sen
Về đi em, thắp ngọn đèn
Tối lòng ai những ngày em vắng nhà!
Xin anh đừng buồn Nếu em không đến Khi chiều đã chết Trong lòng đại dương Trên những cánh buồm Đã không còn nắng Những cồn cát trắng Đã phủ màu đêm Và những con thuyền Đã vơi hết cá Hãy theo biển cả Về phía mặt trời Và quên anh đã Có em trong đời Hãy cười nụ cười Làm anh quyến rũ Những bài thơ cũ Anh cứ xóa đi Email xưa kia Anh đừng dùng nữa Tình yêu gõ cửa Anh nhớ trả lời Tình em như sóng Đã trôi qua rồi
To the girlfriend of NT Đã là anh của ngày xưa Đã khô cạn hết những mùa ái ân Đã thưa thớt những ân cần Đã xa xôi quá những lần nhớ nhung Vì em đã nhạt má hồng, Đã tàn úa cả một bông hoa quỳnh Chờ anh tới tận bình minh Mà anh lại cứ vô tình ngủ quên Đã nhiều quá những ưu phiền Đã mong manh quá những niềm thương yêu Một người vẫn thích phiêu lưu Một người lại muốn tình yêu tuyệt vời
Mỗi khi lòng nặng trĩu thương đau Ta lại muốn trở về ngôi nhà cũ Những cánh cửa thân yêu rộng mở Đón nhận ta bằng ngôn ngữ diệu kì Những mùa lá rụng kín lối đi Những bức tường vôi xám nặng nề Mái nhà mưa gió bao mùa lệ Ấm lòng ta ước muốn chở che Chỉ nơi này ta mới lãng quên đi Bao đau đớn, khát khao giằng xé Ngôi nhà cũ ơi chỉ người có thể Đón nhận ta khi bất hạnh trở về
Chẳng bao giờ chàng nói với em, những lời dịu dàng ngớ ngẩn. Trong cái nhìn là bão giông bất tận xóa tan giông bão thăng trầm nơi em mà những lời dịu ngọt, chỉ xói đau thêm. Sự lạnh nhạt vô biên Với mắt ướt môi mềm Tình nhân không đòi hỏi Nên tình không phận mà thành thiên thu Em sẽ đành chôn những giấc mơ dù ham muốn, khát khao còn đó sẽ coi tình anh như cơn gió đóng cửa sổ vào là lại có bình yên.

























