Chuông reo hay không cứ bắn hay Giải cứu binh nhì Ryan
Mở đầu bằng The Wall của Pink Floy với tiếng súng, tiếng máy bay trực thăng và tiếng trẻ con khóc và kết thúc bằng The end của The Doors. Vào một buổi sáng đẹp trời nọ ở Kinshasa, Tổng thống J Kabila và cựu phó tổng thống, lãnh tụ phe đối lập Bemba quyết định chiến nhau một trận sống mái với phương châm trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.
Đó là một buổi sáng tuyệt đẹp, mình khoan khoái tới mức viết lách lăng nhăng một hồi, thậm chí sa xỉ tới mức còn ngồi thương tiếc cô Lâm. Quên mất rằng, ở đây làm gì có chuyện thương hoa tiếc ngọc hay chết trên đồi hương thơm, muốn chết, chỉ cần mở cửa đi ra ngoài đường, lãnh trọn băng đạn vào người như trong phim Hollywood và ba ngày sau mới được dọn xác, lúc ấy mùi thơm ắt hẳn bất khả chiến bại.
Sáng thứ năm ngày 22.3, sau khi thu nhận các nguồn tin nhì nhằng vào nguời hai mẹ con Lea đã không theo lái xe tới đại sứ quán với bố vì ra đường lúc này ắt không tránh được tên bay đạn lạc. Những tưởng chỉ bắt nhau ì ùng như hồi tháng tám, mà không ngờ đây chính là cuộc giao tranh ác liệt nhất từ trước đến nay tại Kinshasa trong nhiều năm. Vila Rubi lại nằm ở trục đường chính, nghĩa là điểm nóng nhất của cuộc chiến, nếu đánh giáp lá cà thì có thể gọi đây là bên sườn đồi thịt băm.
Súng trường, đạn cối, súng tăng, rocket bay ầm ầm. Nghe thấy cả tiếng vỏ đạn rơi trên mái nhà. Mình luôn biết cái hành lang giữa hai khu phòng là an toàn nhất nên bắt tất cả mọi người ngồi trong đó. Nounou cao 1m8 của mình hóa ra lại là người yếu bóng vía, trong khi mình và Nectaire vẫn bàn tính, vẫn cười thì cô ấy sắp phát khóc vì sợ. Lea dường như hiểu chuyện, ngồi im một chỗ chơi. Chỉ khi nào nghe tiếng nổ quá lớn thì lại ôm lấy mẹ. Con bé thật lạ, cứ vào những lúc quan trọng thì nó không bao giờ khóc lấy một tiếng. Cực kì cool.
Bắn nhau ngày càng ác liệt, không hiểu đã huy động tới loại súng gì nữa.. Kệ, mình cúi đầu bò lăng nhăng khắp nhà để chuẩn bị cho Lea ăn uống, và cũng phải cố tọng cái gì vào bụng. Phiphi bảo, madame, tôi không thể ăn được lúc này. Ơ hay không ăn thì làm sao mà tiếp tục được, nhỡ bắn nhau mấy hôm nữa thì sao?
Bố Lea cứ năm phút gọi điện một lần. Ở ngay gần nhà mình, hơn trăm học sinh tiểu học ở trường Pháp cũng chịu chung số phận. Có lẽ thảm thương hơn, trẻ con bé xíu phải nằm áp mặt xuống sàn suốt từ sáng tới giờ, còn bố mẹ ở nhà thì khóc hết nước mắt vì lo lắng. Dù sao thì Lea cũng đang ở với mẹ.
Lúc này mới thấy bàn đến vai trò của UN. Quân đội của UN chả thấy làm quái gì.Hay vì sứ mệnh gìn giữ hòa bình nên các bác nhất định chả bắn ai? Không giống như lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên minh châu âu lần trước, phản ứng cực nhanh, cực kì tinh nhuệ. Nhưng thôi, các bác không bắn chúng nó cũng được, nhưng các bác cũng phải đi cứu người chứ? . Sau rất nhiều tiếng đàm phán, UN mới đồng ý đưa xe tăng đi giải cứu các học sinh ở trường tiểu học Pháp. Bố Nico tìm mọi cách để yêu cầu họ tới đón hai mẹ con. Ông hiệu trưởng trường Pháp gọi điện cho mình bảo sẽ cố gắng ghé qua, nhưng phải ra mở cửa trước. Ôi mở cửa thì bọn lính nó ùa vào nhà em thì sao? Hai phút sau lại tin điện mới, không thể tới được vì khu vực đó có quá nhiều lính, hai mẹ con phải đi cửa sau qua nhà hàng xóm ở mặt đường khác và xe bọc thép sẽ đón ở đó.
Ái chà xem phim nhiều cũng có ích. Ba người bắt đầu xuất phát, băng qua các khoảng sân vườn. Người này cover cho người kia, cứ nhìn thấy điểm nào nấp được là chạy tới đó nấp,liếc con mắt bên trái, nháy con mắt bên phải , ra hiệu cho nhau… rất kinh. Ps là đạn vẫn bay vèo vèo trên đầu nhé!
Băng sang đến sân sau nhà hàng xóm, đang chuẩn bị tiến về phía cửa hậu thì Nectaire quay lại ra hiệu rút lui. Không hiểu gì nhưng vì an toàn của Lea cứ tẩu là thượng sách. Lần này thì chạy con đuôi. Chui vào hành lang an toàn mới hỏi Nectaire sao lại quay về, xe tăng của UN đi mất rồi thì biết làm sao? Nectaire bảo, ôi madame không nhìn thấy ở cửa trước có tên lính đang bồng súng mặt đầy sát khí à, nó điên lên bắn cho vài phát thì toi hết cả lũ. Mình với Phiphi trao đổi một cái nhìn khâm phục vì hai mẹ tiệt không nhìn thấy mống nào.
Hóa ra quay lại là hợp lí. Vì chồng lại gọi bảo UN không muốn đến giải cứu hai mẹ con vì khu vực đó quá nóng. Hai tiếng nữa trôi qua với những thông tin trái ngược. Cuối cùng thì chồng goi báo tin là UN đã sơ tán cả trường Pháp về đại sứ quán an toàn, bây giờ ông đại sứ đang đấu tranh ngoại giao để họ đến đón hai mẹ con với tư cách là gia đình của một nhà ngoại giao Pháp. Nghe quá hoành tráng. Mà hoành tráng thật. Vì sau này mình mới biết rằng, còn có trường cấp hai và cấp ba Pháp và vô số người Pháp bị kẹt lại ở nhiều nơi trong thành phố. Thương nhất là một bác bị đạn bắn xuyên hai đầu gối mà không có cách nào đến đón đi được.
Lúc này, trời bắt đầu tối. Cũng vừa lúc một quả rocket rơi trúng nhà hàng xóm, đâm thủng mái lao vào phòng khách, may mà không có ai ở nhà, người giúp việc thì nấp hết dưới gậm giường. Khói bay nghi ngút sang vườn nhà mình. Nectaire lại tặng thêm cho mình và Phiphi một phát súng nữa khi nói, trời tối thì bọn lính có thể sẽ xông vào từng nhà looting… Thôi rồi, thế thì còn tệ hơn cả dead meat.
Vừa vặn, chồng gọi điện báo cuối cùng xe bọc thép của UN sẽ đến đón hai mẹ con, nhưng kịch bản lại lặp lại, nghĩa là không thể ra bằng cửa nhà mình, lại phải mạo hiểm luồn sang nhà hàng xóm.
Lần này thì vừa đi vừa phải mở to mắt ra nhìn. Tường nhà hàng xóm bị bắn sập, cây cối gẫy tung tóe, tiếng súng thưa thớt, đôi khi im lặng một cách đáng ngờ. Cực kì căng thẳng nhé, nhỡ có snipper thì sao ? Mình bế Lea rẽ cây bước đi phầm phập quên cả nghĩ đến những trái lựu đạn chưa nổ. Nectaire xứng đáng là một người giúp việc trung thành, luôn đi trước và chỉ an toàn mới ra hiệu cho mình và Phiphi tiếp bước theo sau.
Ra khỏi khu vực đó rồi, tìm thấy cái cổng quy ước rồi, bèn tìm một góc khuất để tránh đạn.
Một lúc sau xe tăng trắng muốt của UN rục rịch đi tới. Nectaire rón rén ra mở cổng, mình định lao ra ngoài thì năm anh em trên chiếc xe tăng hét lên bảo dừng lại dừng lại nên lại chui vào. Phải rất lâu sau mới thấy ánh sáng đỏ hắt thành một quầng rộng trên cửa, lúc này những người lính mới yêu cầu mở cổng. Nectaire loay hoay mãi mới mở được hai cánh cửa sắt nặng nề ra. Án ngữ ngay trước cổng là cái xe bọc thép to vật vã, đã mở bụng. Hai người lính UN đứng bồng súng canh gác ở hai bên. Mình bế Lea lao vào cùng với Phiphi. Au fond, au fond, hai mẹ con bị nhét tụt vào trong cùng, không hiểu là ngồi lên cái gì và chân trái của mình ở đâu, chân phải ở đâu mình cũng không biết nữa. Chỉ biết một lúc sau mọi thứ đều đau ê ẩm. Nectaire dũng cảm ở lại vì người ta chỉ ưu tiên giải cứu phụ nữ và trẻ em. Sau đó xe tăng còn tới cứu thêm vài chị em nữa, tất cả nhét hết vào bụng xe, khiến cho không khí quánh lại nóng chưa từng thấy. Lea tóc ướt đẫm, nhưng vẫn can đảm không khóc lấy một tiếng. Một bác lính thương quá đưa cho chai nước và bẻ một miếng bìa cactong để quạt cho con. Bác này rất đáng yêu, lại còn bảo, nóng thế này mình giảm đi được mấy cân, hơn cả đi nghỉ hè. Lea thế là đã đi đủ thứ, ô tô xe máy, tàu thủy, tàu hỏa, máy bay, giờ cả xe tăng. Riêng có xe tăng không phải mua vé. Mà không chỉ một nhé, hẳn một đoàn xe tăng 5 chiếc giải cứu hai mẹ con và một số người khác về tới đại sứ quán Pháp, nơi các gendarmes mặc áo tránh đạn ra đón từng người vào. Bố ôm lấy con gái và bảo đây là ngày khủng khiếp nhất trong đời mình.
Về sau, ai cũng bảo sao mẹ con Lea dũng cảm thế. Chắc là vì có nguồn gốc VC.
Thực tế, không phải là vì mình không sợ, mình chỉ không tin là mình sẽ chết sớm thế thôi. Mình sẽ chết vì già và xấu xí chứ không thể chết một cách oanh liệt và anh hùng như thế. Mình đột nhiên phát hiện ra rằng nếu mình thích sự nghiệp hơn gia đình, thì có lẽ mình đã phấn đấu trở thành phóng viên chiến tranh của AfP.
Nhưng mà, sau tất cả những chuyện như thế, thì mình biết là mình sẽ không đổi bất cứ cái gì lấy Lea, cho dù đó là một trăm giải thưởng Pulitzer đi nữa ! Và vì những đứa trẻ như Lea, hy vọng rằng Congo sẽ không bước vào một cuộc nội chiến mới