In the mood for love

•March 21, 2009 • Leave a Comment
  • Bốn mùa thương yêu

Con gái yêu ơi

Cuộc đời đẹp lắm

Bầu trời đầy nắng

Cho con lớn nhanh

Vườn cây màu xanh

Cho con bóng mát

Tiếng chim ca hát

Cho con niềm vui

Sông không ngừng trôi

Cho con mơ ước

Con đường phía trước

Cho con tập đi

Con bé thế kia

Mà không sợ ngã

 

Con không sợ ngã

Vì con có cha

Con có ông bà

Và con có mẹ

Đời dài rộng thế

Con bé tí hon

Con sẽ lớn khôn

Trong vòng tay mẹ

Trong chuyện ông kể

Trong lời bà ru

Trong những mùa thu

Có rằm tháng tám

Những tết nguyên đán

Những lễ Thanh Minh

Hồ gươm màu xanh

Sông Hồng màu đỏ

Con rùa già cả

Trong đền Ngọc Sơn

Những con sâm cầm

Trong mùa gió nổi

Những mùa nắng xối

Những mùa mưa sa

Mùa sen nở hoa

Mùa bàng rụng lá

Là cho con cả

Bốn mùa thương yêu!
  • Thơ viết tặng con
Bàn tay con gái 

Như búp măng non

Mẹ cứ muốn thơm

Hai tay con mãi

 

Bàn chân con gái

Mềm mại trắng tinh

Năm ngón chân xinh

Như hoa sen thắm

 

Con còn bé lắm

Mới biết lẫy thôi

Mỗi lần lật sấp

Lại toét miệng cười

 

Mẹ yêu con lắm

Con có biết không?

Đã sợ con lớn

Đòi đi lấy chồng

  • Em đã quên mùa thu
333 magnify

Lấy cảm xúc từ câu “Anh đang chờ em hay ngủ yên” của anh QB

 

Em đã quên mùa thu

Bên này không hoa sữa

Mỗi lần em mở cửa

Chỉ nỗi nhớ ùa vào

 

Quên bầu trời trên cao

Xanh màu xanh vời vợi

Quên cánh đồng phía dưới

Thơm một mùi cốm tươi

 

Những con đường ngược xuôi

Trong một mùa rụng lá

Những con người hối hả

Trong một mùa yêu thương

 

Anh có còn vấn vương

Trước cây bàng lá đỏ

Anh có còn đứng đó

Chờ em hay ngủ quên?

 

Anh có còn yêu em

Như những mùa thu trước

Anh có còn ao ước

Nắm tay em mùa thu

Và ôm em thật chặt

Khi mùa đông lại gần?

  • Về đi em

Giật mình vì tiếng lá rơi

Ngỡ là nghe tiếng chân người qua đây

Nhớ em nắng thắm vai gày

Nhớ em mưa lạnh bàn tay rụt rè.

 

 

Về đi em, phố vào hè

Trên cành phượng, giữa tiếng ve nồng nàn

Hoàng lan đã rụng hoa vàng

Quán cà phê cũ vẫn đang vắng người

 

Nhắc em, mẹ vẫn hay cười

Cái con bé ấy nó lười viết thư

Mẹ giờ đã yếu hơn xưa

Mong manh những lúc nắng mưa trở trời

Nhớ con không nói ra lời

Thương con chỉ biết ngậm ngùi thương con

 

Đường xa sẽ nhạt môi son

Sẽ phai má phấn, sẽ mòn gót sen

Về đi em, thắp ngọn đèn

Tối lòng ai những ngày em vắng nhà!

 

  • Thơ tình không viết tặng anh

Xin anh đừng buồn

Nếu em không đến

Khi chiều đã chết

Trong lòng đại dương

Trên những cánh buồm

Đã không còn nắng

Những cồn cát trắng

Đã phủ màu đêm

Và những con thuyền

Đã vơi hết cá

 

 

Hãy theo biển cả

Về phía mặt trời

Và quên anh đã

Có em trong đời

 

 

Hãy cười nụ cười

Làm anh quyến rũ

Những bài thơ cũ

Anh cứ xóa đi

Email xưa kia

Anh đừng dùng nữa

Tình yêu gõ cửa

Anh nhớ trả lời

Tình em như sóng

Đã trôi qua rồi

 

 

  • Đã là anh của ngày xưa (2)
333 magnify

To the girlfriend of NT

 

Đã là anh của ngày xưa

Đã khô cạn hết những mùa ái ân

Đã thưa thớt những ân cần

Đã xa xôi quá những lần nhớ nhung

 

Vì em đã nhạt má hồng,

Đã tàn úa cả một bông hoa quỳnh

Chờ anh tới tận bình minh

Mà anh lại cứ vô tình ngủ quên

 

Đã nhiều quá những ưu phiền

Đã mong manh quá những niềm thương yêu

Một người vẫn thích phiêu lưu

Một người lại muốn tình yêu tuyệt vời

 

  • Trở về
333 magnify

Mi khi lòng nng trĩu thương đau

Ta li mun tr v ngôi nhà cũ

Nhng cánh ca thân yêu rng m

Đón nhn ta bng ngôn ng diu kì

 

Nhng mùa lá rng kín li đi

Nhng bc tường vôi xám nng n

Mái nhà mưa gió bao mùa l

m lòng ta ước mun ch che

 

Ch nơi này ta mi lãng quên đi

Bao đau đn, khát khao ging xé

Ngôi nhà cũ ơi ch người có th

Đón nhn ta khi bt hnh tr v

 

  • Đóng cửa sổ vào
333 magnify

Chẳng bao giờ chàng nói với em,

những lời dịu dàng ngớ ngẩn.

Trong cái nhìn là bão giông bất tận

xóa tan giông bão thăng trầm nơi em

mà những lời dịu ngọt, chỉ xói đau thêm.

 

Sự lạnh nhạt vô biên

Với mắt ướt môi mềm

Tình nhân không đòi hỏi

Nên tình không phận mà thành thiên thu

 

Em sẽ đành chôn những giấc mơ

dù ham muốn, khát khao còn đó

sẽ coi tình anh như cơn gió

đóng cửa sổ vào là lại có bình yên.

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Uncategorized
Tags:

Báo Việt về Kinshasa

•March 21, 2009 • Leave a Comment

Ngay sau khi chiếc Boeing 747 của hãng hàng không Nam Phi hạ cánh thành công xuống đường băng lổn nhổn tại sân bay Djili ở thủ đô Kinshasa, Cộng hòa dân chủ nhân dân Côngô thì hành khách trên máy bay vỗ tay ầm ĩ còn viên cơ trưởng thì thông báo với một giọng điệu hài hước:” Xin lỗi quý vị vì sự hạ cánh không được êm ái cho lắm nhưng chắc mọi người thông cảm vì đây là Kinshasa, không lúc nào là không có chuyện trục trặc xảy ra!” Trước khi ra khỏi sân bay thì tôi lại được rỉ tai cảnh báo về việc không được chụp ảnh trong thành phố và nếu mặc quần bó thì sẽ bị cảnh sát lấy kéo rạch hai ống.

Nhìn từ xa, Kinshasa vẫn là một thành phố đẹp đẽ, với những tòa nhà cao tầng màu trắng đứng oai hùng bên dòng sông Côngô cuồn cuộn chảy. Nhưng đến khi đi vào trung tâm thành phố thì bạn sẽ hiểu tại sao người ta lại không muốn bạn chụp ảnh hay quay phim.

Sau 30 năm dưới sự cai trị của vị tổng thống độc tài và nổi tiếng tham nhũng Joseph Desire Mobutu và những cuộc nội chiến liên miên, Kinshasa, khu đô thị sầm uất bậc nhất châu phi những năm 50 hôm nay trông giống như một thành phố bị quên lãng. Những tòa nhà cao tầng nham nhở, mốc meo, những đường phố ngập ngụa rác, những khuôn mặt ngơ ngác, tuyệt vọng vì mưu sinh.

Trong khi chờ đợi cho vòng hai cuộc bỏ phiếu bầu cử tổng thống giữa đương kim tổng thống Joseph Kabila và phó tổng thống Jean- Pierre Bemba vào ngày 29/10 tới thì người dân Côngô vẫn đang phải đối mặt với một cuộc sống đói nghèo và hết sức bấp bênh. Với diện tích rộng gần 8 lần Việt Nam nhưng chỉ có 500 km đường giao thông, không có đường ô tô cũng như đường sắt, cùng với nạn vô chính phủ và tham nhũng tràn lan, các ngành sản xuất ở Côngô gần như chết yểu, nên dù xuất khẩu kim cương nhưng đất nước Trung Phi này lại nhập khẩu gần như tất cả các mặt hàng tiêu dùng khác từ giấy vệ sinh cho đến nước uống đóng chai.

Ngoài quận Gombe, nơi đóng đô của các đại sứ quán, các cơ quan hành chính và khu vực sinh sống của người nước ngoài thì đa số người dân địa phương sinh sống trong những căn nhà tạm bợ, tồi tàn không có điện và nước sạch. Người dân không có điện để dùng mặc dù Côngô sở hữu một nhà máy thủy điện có công suất thiết kế đủ để cung cấp điện cho cả Châu Phi nếu như nó được đầu tư và quan tâm đúng mức.

Nhưng có lẽ đối với phần lớn người dân Kinshasa chỉ đủ ăn mỗi bữa một ngày thì điện đóm dường như là một chuyện phù phiếm. Thức ăn chủ yếu của người dân ở đây là sắn và lá sắn, chả mấy khi có thịt có cá. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp trên phố những người bán hàng rong, tay cầm một miếng thịt quay, gói kĩ sau nhiều lớp giấy ni lông đến chào mời người đi đường. Ai mua thì lấy dao xẻo cho một miếng mỏng tang. Ôi đấy chính là món quà vặt sa xỉ của người dân nơi đây, nghĩ đến những hàng ăn tấp nập ở Hà Nội mà thấy xót xa.

Đi lại ở Kinshasa là một thử thách lớn. Không mấy người nước ngoài đủ can đảm trèo lên những chiếc khe chở khách cũ nát, ọp ẹp chật như nêm . Không xe máy, không xe đạp, người dân di chuyển trên những chiếc taxi cao tuổi (có lẽ còn cao hơn tuổi thọ trung bình 43 của người Côngô). Những chiếc xe này cũ tới mức nội thất đã bị dỡ bỏ hết thay vào là các thanh gỗ mảnh bắc ngang xe để chở được càng nhiều người càng tốt. Chiếc xe nào cũng băng dính dán đầy, thay cho gương ở cửa sổ hay đèn chiếu hậu. Các bác tài ở Kinshasa nổi tiếng về tài nhồi nhét hành khách, xe 14 chỗ thì có thể chở đến 41 người, mỗi lần nhìn một cái xe khách đi qua là một lần chóng mặt. Nhưng nỗi kinh hoàng của những người đi đường chínhlà những chiếc xe tải chất đầy hàng, còn hành khách thì ngồi vắt vẻo trên nóc, lẫn giữa những thớ gỗ hay những gánh rau xanh. Việc mãi lộ cảnh sát là chuyện thường ngày,đôi khi chỉ đơn giản là dăm điếu thuốc hay cho cảnh sát quá giang không lấy tiền. Trách cảnh sát cũng khó vì giống như nhân viên các cơ quan nhà nuớc khác, dễ đến nửa năm nay rồi họ không có lương.Tiền quốc tế tài trợ đều rót vào túi các quan chức, có lẽ Côngô là nước duy nhất trên thế giới hiện nay có đến 4 phó tổng thống.

Đến Kinshasa mới hiểu tại sao người ta gọi đây là thành phố của các tiểu phù thủy, tiếng địa phương gọi là các Shegues. Mỗi khi có chiếc ô tô nào của người nước ngoài dừng lại là lập tức có bốn năm đứa trẻ ăn mặc rách rưới, mặt mũi buồn so, lao đến xin tiền bằng một thứ tiếng Pháp chắp nối: “Bố ơi, mẹ ơi, con chưa có gì ăn từ mấy hôm nay rồi!”. Không giống như trong truyện Harry Potter, những em bé này, có đứa còn nhỏ xíu chỉ khoảng 4, 5 tuổi, mắt mũi tròn xoe đã bị gia đình ruồng rẫy, ném ra đường sau khi bị buộc tội là phù thủy. Đây là một thực tế nhức nhối nhưng rất phổ biến ở Kinshasa cũng như các thành phố khác của Côngô. Nếu trong nhà có người bị chết, bị bệnh, hay bố mẹ mất việc làm, người ta đều tìm cách đổ lỗi cho trẻ con. Nạn nhân của thường là các em bé mồ côi bố mẹ, phải sống chung với họ hàng hay những em ở với mẹ ghẻ hoặc bố dượng. Các em thường bị đánh đập tàn nhẫn, có em bị ép uống axit để đuổi con ma ra ngoài. Có trường hợp, sau khi bố mẹ chết, trẻ em bị hàng xóm đuổi ra khỏi nhà vì cho rằng chính chúng đã ăn thịt bố mẹ. Lợi dụng điều này, nhiều giáo phái ở Kinshasa đã mở ra các dịch vụ làm lễ trừ tà để kiếm tiền. Những em bé phải làm lễ trừ ma đôi khi bị nhốt vào chỗ tối, bỏ đói, và bị đánh đập nhiều ngày. Chỉ riêng ở Kinshasa, người ta ước tính có từ 20 đến 50 nghìn shegues.

Sau bức tranh thực tế sẫm màu ấy, nhiều người trong chúng ta sẽ tự hỏi làm sao người dân Côngô có thể tiếp tục sinh tồn và không hề mất đi hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn. Có lẽ đó là tinh thần lạc quan, tình yêu đối với cuộc sống, và đối với nhưng cư dân trẻ tuổi ở Kinshasa, đó còn là tình yêu đối với nghệ thuật, đặc biệt là âm nhạc và hội họa. Đôi khi trong cái nắng gay gắt và bụi bặm của Kinshasa, bạn lại mỉm cười vì mấy chú nhóc trong những bộ quần áo rách rưới, tả tơi, đang nhảy nhót tưng bừng trên hè phố theo tiếng nhạc trên đài phát thanh, khi bạn đến xem cái góc sáng tác chật chội đặt ngay bên cạnh nhà vệ sinh của một chàng họa sĩ trẻ, nhiều lúc không có tiền mua thức ăn nhưng lại từng có triển lãm ở châu âu. Tôi cứ nhớ mãi Papa Mfumu’eto , một họa sĩ đã triển lãm nhiều lần tại Pháp, sau khi biết tôi là người Viêt nam cứ đòi đặt tên tôi cho cái điện thoại di động của ông. Tôi cũng suýt bị lạc trong khu chợ có cái tên ngộ nghĩnh Marché des Volleurs, chợ kẻ cắp, nơi bán đủ thứ đồ thủ công mĩ nghệ từ tranh ảnh, thảm thêu, ghế gỗ cho đến những chiếc mặt nạ của bộ tộc Kuba mà nếu là đồ cổ thật thì sẽ trị giá hàng trăm ngàn đô la Mỹ .

Kin not give you a mundane life?

•March 21, 2009 • Leave a Comment
This morning when I sat in my car staring blankly at the traffics on the streets of Kinshasa, at the thongs of people waiting patiently for a lift along the roads, at the dirt in the numerous chicken holes in the pavements, the grey and ignorant sky high above, I was wondering if I need to follow the steps of Mr Kurtz in the deep jungles, or to float with the steam boat of captain Conrad along the mighty and mystic river of Congo to really feel the heat or the heart of this darkness. 
Tomorrow I will be the one who leave Kinshasa but I will come back one day to find out that May is no longer here. Among the few and small things I wanted her to keep was a documentary film about Congo river, a meticulous and beautiful work of the famous Thierry Michel with my words on it: Just something to remind you of Congo or the Heart of darkness, where I would not be able to survive without receiving love and comfort (if not solace) from people like you! 
Would I survive a city like that? 
How you could hate a city like that? A city that is so sunny most of the year but offers little else. A city that is so rich of the poor and so poor in term of hopes. A big city that dreams the dreams so small. 
A couple of days ago, I met a young woman, a country fellow who came to Kinshasa on a visiting trip paid by her husband company to see if they can move here for a job. The trendy and beautiful woman told me with her un- Hanoian accent that she was shocked and she found this city was impossible to live: the streets full of miserable people, the strong smell of the house maids who seem never get that the black and the white clothes must be washed separately, her illogical phobia of Aids and other african desases that prevents her from touching even the chairs and the tables in the places she visited. 
I don’t know what to advise her? She might forget or just ignorant about how poor and brave we, the Vietnamese used to be and still are in some corners of the country that she might never set her eyes on. 
Kinshasa is a city that makes the weak tremble. I tremble sometimes. But sometimes, I also fell for it. “An exquisite, broken thing of pain and beauty”

Norina

•March 21, 2009 • Leave a Comment

My friend: How were you after the shooting?

Me: Well… I was fine, at least Bemba had to leave for good.

MF: But I was not. I’ve become so scare of everything. Every time, I heard the thunderstorm, I grab my children and hide under my bed because I think it is another shooting. My husband said that I could not live like that, but how?

Me: I’m sorry to hear that and it struck me hard seeing you like this, thin and worn out.

MF: I couldn’t eat, loosing my appetite. I couldn’t even think clearly. And I no longer do any sport. I sit for hours staring at swimming pool but I couldn’t plunge my self into it.

Me: My dear, you couldn’t continue like that. Think positive.

MF: Yes, I know. But I will leave this country. We will move to Dubai or Joburg. Just give my husband some time to arrange his business.

Me: Joburg is a crime- ridden city, people live in the caged-house with iron fences and guns. I don’t think it is a better choice.

MF: Well, it is quite true. That’s why we prefer Dubai and all I want is to be out of Africa.

Me: Yeah, living in Africa is never easy. And the sad thing is you see no hope and you see no future.

MF: You hear anything from the Embassy about the upcoming situation?

Me: No, I didn’t but everybody are so disappointed. The new government hasn’t done a thing. They just need to build some roads for instance. The Congolese are very easy, that will please them enough.

MF: I don’t understand either why Kabila doesn’t do anything. But, what’s about you, you like it here?

M: Actually, I have nothing against this country, it is just… just so far and away from home.

 

 

 

Đô thị trầm uất

•March 21, 2009 • Leave a Comment
Đô thị trầm uất
333 magnify

Đô thị trầm uất

Chỉ những người cực kì tuyệt vọng hoặc cực kì dũng cảm mới sống ở đây. Hoặc có lẽ cả hai. Vì sau một thời gian thì người tuyệt vọng trở thành dũng cảm và ngược lại.

Tuyệt vọng vì một thành phố lớn, rộng mênh mông, gấp không biết bao nhiêu lần Hà nội nhưng không có lấy một con đường tử tế. Chỉ cần liếc mắt nhìn trộm con muỗi là đâm vào ổ gà. Ba giờ chiều đã tắc đường. Một đoạn đường như từ Tràng Tiền Plaza đến Nhà hát lớn mất tiếng đồng hồ thế mà mua mớ rau mùi đi hết ba siêu thị.

Điện thì oanh liệt! Sông lớn nhì thế giới, nhà máy thủy điện hoành tráng công suất thiết kế đủ dùng cả châu phi nhưng trên thực tế thì chỉ riêng phục vụ Kinshasa cũng đã thấy mất mật. Một ngày mất điện không biết bao nhiêu lần, rồi tăng lên hạ xuống chóng mặt, cháy đầu đĩa, đầu CD là chuyện nhỏ, cháy nhà là chuyện thường . Nhưng mà đấy là ở Gombe, tương tự quận Hoàn Kiếm hay quận một trong Sài gòn, còn ở cite nơi người dân địa phương sống thì còn chả có điện, người giúp việc cứ cuối tuần là ngoài vùng phủ sóng vì ở nhà không có gì để sạc pin. Thảo nào dân tình đẻ nhiều con thế. Ông bếp có 10 con, cô trông trẻ 6 nhóc, ông lái xe bẩy nhóc, hai bác còn lại mình hãi chả dám hỏi nữa. Mình có mỗi mà nhiều khi đã phải hỏi Lea là :” con ơi, mẹ là mẹ, con là con mới là mẹ của mẹ ấy nhỉ, mẹ sợ con quá chừng”. Thôi quay lại chuyện điện, mấy hôm trước khi chưa kịp đút lót sở điện thì điện yếu tới mức hầm đu đủ xanh thì chín chậm hơn là để đu đủ nó chín trên cây. Mình mời khách đến nhà, nấu hai ngày mới xong ba món.

 

Nước thì cực bẩn. Tây ở đây toàn dùng nước khoáng hoặc tinh lọc, rửa rau cũng dùng nước khoáng. Tuần trước, mở máy nước thấy phụt lên cả một dòng đỏ quánh, nửa ngày vẫn không đổi màu. Nghe nói sau vụ đọ súng vừa rồi, nước rửa xác chết chảy thành suối đỏ au, đổ ra sông lớn. Hôm đó, tịch không dám nấu ăn gì.

 

Dũng cảm vì ô tô cứ dừng lại thì bên trái trẻ em đường phố, bên phải người tàn tật bám vào ăn xin. Ở đây đói là chuyện thường, chết là chuyện hiển nhiên. Hôm nào, mình cũng tự hỏi, sao người ta có thể sống như vậy chứ, vẫn ăn mặc tươm tất, và nói chuyện chính trị, chủ nhật không bỏ buổi lễ nhà thờ nào.

 

Trong khi đó, bạn mình, ở ngay đầu phố nhà mình, đến thăm mình phai dung den xe hummer vàng chóe, cửa xe to y như cửa máy bay. Mình chỉ bị con mwanga cắn mà thấy cay cú cuộc đời. Nhưng mà cũng phải kể tội cái con ác thú này. Nó bé đúng bằng mắt con muỗi, bé đến nỗi thường thì mình không bao giờ phát hiện ra nó rình mò mình cả. Nó chỉ cần đốt cho một cái thì bay hết hương hoa, nghĩa là mình sẽ trở nên cực kì cáu bẩn, cả ngày cáu bẩn vì ngứa ngáy và đau đớn, chân tay sưng vù lên và phải mấy tuần sau mới hết.

In the heart of darkness

•March 21, 2009 • Leave a Comment

Gun fired. Phone ring. Ready to evacuate. Winnie called to say don’t move for the time being. Maypearl said Peter had gone through the fire to pick up Pascal. French school is still opening; most of the parents have no idea of what is happening. We’re not alone. If things get worse they will have to send a tact team here. The wife of the Ambassador is in the same neighbourhood and hasn’t moved a finger. I packed. Diapers, milk, baby clothes for Lea. Mommy doesn’t need much. Two photo camera, one film shooter, a laptop and two precious USB. Done. Ten minutes later, the driver of the embassy arrived. Seem have to get up on my feet. Not long after, another phone call, new indication. Stay home till further notice.

Hell! Couldn’t do anything sound in this chaos. These people of Congo are suffering too much. They just need some peace to breath but what they get is just some shit around the year.

 

333 magnify

Chuông reo hay không cứ bắn hay Giải cứu binh nhì Ryan

Mở đầu bằng The Wall của Pink Floy với tiếng súng, tiếng máy bay trực thăng và tiếng trẻ con khóc và kết thúc bằng The end của The Doors. Vào một buổi sáng đẹp trời nọ ở Kinshasa, Tổng thống J Kabila và cựu phó tổng thống, lãnh tụ phe đối lập Bemba quyết định chiến nhau một trận sống mái với phương châm trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Đó là một buổi sáng tuyệt đẹp, mình khoan khoái tới mức viết lách lăng nhăng một hồi, thậm chí sa xỉ tới mức còn ngồi thương tiếc cô Lâm. Quên mất rằng, ở đây làm gì có chuyện thương hoa tiếc ngọc hay chết trên đồi hương thơm, muốn chết, chỉ cần mở cửa đi ra ngoài đường, lãnh trọn băng đạn vào người như trong phim Hollywood và ba ngày sau mới được dọn xác, lúc ấy mùi thơm ắt hẳn bất khả chiến bại.

Sáng thứ năm ngày 22.3, sau khi thu nhận các nguồn tin nhì nhằng vào nguời hai mẹ con Lea đã không theo lái xe tới đại sứ quán với bố vì ra đường lúc này ắt không tránh được tên bay đạn lạc. Những tưởng chỉ bắt nhau ì ùng như hồi tháng tám, mà không ngờ đây chính là cuộc giao tranh ác liệt nhất từ trước đến nay tại Kinshasa trong nhiều năm. Vila Rubi lại nằm ở trục đường chính, nghĩa là điểm nóng nhất của cuộc chiến, nếu đánh giáp lá cà thì có thể gọi đây là bên sườn đồi thịt băm.

Súng trường, đạn cối, súng tăng, rocket bay ầm ầm. Nghe thấy cả tiếng vỏ đạn rơi trên mái nhà. Mình luôn biết cái hành lang giữa hai khu phòng là an toàn nhất nên bắt tất cả mọi người ngồi trong đó. Nounou cao 1m8 của mình hóa ra lại là người yếu bóng vía, trong khi mình và Nectaire vẫn bàn tính, vẫn cười thì cô ấy sắp phát khóc vì sợ. Lea dường như hiểu chuyện, ngồi im một chỗ chơi. Chỉ khi nào nghe tiếng nổ quá lớn thì lại ôm lấy mẹ. Con bé thật lạ, cứ vào những lúc quan trọng thì nó không bao giờ khóc lấy một tiếng. Cực kì cool.

Bắn nhau ngày càng ác liệt, không hiểu đã huy động tới loại súng gì nữa.. Kệ, mình cúi đầu bò lăng nhăng khắp nhà để chuẩn bị cho Lea ăn uống, và cũng phải cố tọng cái gì vào bụng. Phiphi bảo, madame, tôi không thể ăn được lúc này. Ơ hay không ăn thì làm sao mà tiếp tục được, nhỡ bắn nhau mấy hôm nữa thì sao?

Bố Lea cứ năm phút gọi điện một lần. Ở ngay gần nhà mình, hơn trăm học sinh tiểu học ở trường Pháp cũng chịu chung số phận. Có lẽ thảm thương hơn, trẻ con bé xíu phải nằm áp mặt xuống sàn suốt từ sáng tới giờ, còn bố mẹ ở nhà thì khóc hết nước mắt vì lo lắng. Dù sao thì Lea cũng đang ở với mẹ.

Lúc này mới thấy bàn đến vai trò của UN. Quân đội của UN chả thấy làm quái gì.Hay vì sứ mệnh gìn giữ hòa bình nên các bác nhất định chả bắn ai? Không giống như lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên minh châu âu lần trước, phản ứng cực nhanh, cực kì tinh nhuệ. Nhưng thôi, các bác không bắn chúng nó cũng được, nhưng các bác cũng phải đi cứu người chứ? . Sau rất nhiều tiếng đàm phán, UN mới đồng ý đưa xe tăng đi giải cứu các học sinh ở trường tiểu học Pháp. Bố Nico tìm mọi cách để yêu cầu họ tới đón hai mẹ con. Ông hiệu trưởng trường Pháp gọi điện cho mình bảo sẽ cố gắng ghé qua, nhưng phải ra mở cửa trước. Ôi mở cửa thì bọn lính nó ùa vào nhà em thì sao? Hai phút sau lại tin điện mới, không thể tới được vì khu vực đó có quá nhiều lính, hai mẹ con phải đi cửa sau qua nhà hàng xóm ở mặt đường khác và xe bọc thép sẽ đón ở đó.

Ái chà xem phim nhiều cũng có ích. Ba người bắt đầu xuất phát, băng qua các khoảng sân vườn. Người này cover cho người kia, cứ nhìn thấy điểm nào nấp được là chạy tới đó nấp,liếc con mắt bên trái, nháy con mắt bên phải , ra hiệu cho nhau… rất kinh. Ps là đạn vẫn bay vèo vèo trên đầu nhé!

Băng sang đến sân sau nhà hàng xóm, đang chuẩn bị tiến về phía cửa hậu thì Nectaire quay lại ra hiệu rút lui. Không hiểu gì nhưng vì an toàn của Lea cứ tẩu là thượng sách. Lần này thì chạy con đuôi. Chui vào hành lang an toàn mới hỏi Nectaire sao lại quay về, xe tăng của UN đi mất rồi thì biết làm sao? Nectaire bảo, ôi madame không nhìn thấy ở cửa trước có tên lính đang bồng súng mặt đầy sát khí à, nó điên lên bắn cho vài phát thì toi hết cả lũ. Mình với Phiphi trao đổi một cái nhìn khâm phục vì hai mẹ tiệt không nhìn thấy mống nào.

Hóa ra quay lại là hợp lí. Vì chồng lại gọi bảo UN không muốn đến giải cứu hai mẹ con vì khu vực đó quá nóng. Hai tiếng nữa trôi qua với những thông tin trái ngược. Cuối cùng thì chồng goi báo tin là UN đã sơ tán cả trường Pháp về đại sứ quán an toàn, bây giờ ông đại sứ đang đấu tranh ngoại giao để họ đến đón hai mẹ con với tư cách là gia đình của một nhà ngoại giao Pháp. Nghe quá hoành tráng. Mà hoành tráng thật. Vì sau này mình mới biết rằng, còn có trường cấp hai và cấp ba Pháp và vô số người Pháp bị kẹt lại ở nhiều nơi trong thành phố. Thương nhất là một bác bị đạn bắn xuyên hai đầu gối mà không có cách nào đến đón đi được.

 

Lúc này, trời bắt đầu tối. Cũng vừa lúc một quả rocket rơi trúng nhà hàng xóm, đâm thủng mái lao vào phòng khách, may mà không có ai ở nhà, người giúp việc thì nấp hết dưới gậm giường. Khói bay nghi ngút sang vườn nhà mình. Nectaire lại tặng thêm cho mình và Phiphi một phát súng nữa khi nói, trời tối thì bọn lính có thể sẽ xông vào từng nhà looting… Thôi rồi, thế thì còn tệ hơn cả dead meat.

 

Vừa vặn, chồng gọi điện báo cuối cùng xe bọc thép của UN sẽ đến đón hai mẹ con, nhưng kịch bản lại lặp lại, nghĩa là không thể ra bằng cửa nhà mình, lại phải mạo hiểm luồn sang nhà hàng xóm.

 

Lần này thì vừa đi vừa phải mở to mắt ra nhìn. Tường nhà hàng xóm bị bắn sập, cây cối gẫy tung tóe, tiếng súng thưa thớt, đôi khi im lặng một cách đáng ngờ. Cực kì căng thẳng nhé, nhỡ có snipper thì sao ? Mình bế Lea rẽ cây bước đi phầm phập quên cả nghĩ đến những trái lựu đạn chưa nổ. Nectaire xứng đáng là một người giúp việc trung thành, luôn đi trước và chỉ an toàn mới ra hiệu cho mình và Phiphi tiếp bước theo sau.

 

Ra khỏi khu vực đó rồi, tìm thấy cái cổng quy ước rồi, bèn tìm một góc khuất để tránh đạn.

Một lúc sau xe tăng trắng muốt của UN rục rịch đi tới. Nectaire rón rén ra mở cổng, mình định lao ra ngoài thì năm anh em trên chiếc xe tăng hét lên bảo dừng lại dừng lại nên lại chui vào. Phải rất lâu sau mới thấy ánh sáng đỏ hắt thành một quầng rộng trên cửa, lúc này những người lính mới yêu cầu mở cổng. Nectaire loay hoay mãi mới mở được hai cánh cửa sắt nặng nề ra. Án ngữ ngay trước cổng là cái xe bọc thép to vật vã, đã mở bụng. Hai người lính UN đứng bồng súng canh gác ở hai bên. Mình bế Lea lao vào cùng với Phiphi. Au fond, au fond, hai mẹ con bị nhét tụt vào trong cùng, không hiểu là ngồi lên cái gì và chân trái của mình ở đâu, chân phải ở đâu mình cũng không biết nữa. Chỉ biết một lúc sau mọi thứ đều đau ê ẩm. Nectaire dũng cảm ở lại vì người ta chỉ ưu tiên giải cứu phụ nữ và trẻ em. Sau đó xe tăng còn tới cứu thêm vài chị em nữa, tất cả nhét hết vào bụng xe, khiến cho không khí quánh lại nóng chưa từng thấy. Lea tóc ướt đẫm, nhưng vẫn can đảm không khóc lấy một tiếng. Một bác lính thương quá đưa cho chai nước và bẻ một miếng bìa cactong để quạt cho con. Bác này rất đáng yêu, lại còn bảo, nóng thế này mình giảm đi được mấy cân, hơn cả đi nghỉ hè. Lea thế là đã đi đủ thứ, ô tô xe máy, tàu thủy, tàu hỏa, máy bay, giờ cả xe tăng. Riêng có xe tăng không phải mua vé. Mà không chỉ một nhé, hẳn một đoàn xe tăng 5 chiếc giải cứu hai mẹ con và một số người khác về tới đại sứ quán Pháp, nơi các gendarmes mặc áo tránh đạn ra đón từng người vào. Bố ôm lấy con gái và bảo đây là ngày khủng khiếp nhất trong đời mình.

 

Về sau, ai cũng bảo sao mẹ con Lea dũng cảm thế. Chắc là vì có nguồn gốc VC.

Thực tế, không phải là vì mình không sợ, mình chỉ không tin là mình sẽ chết sớm thế thôi. Mình sẽ chết vì già và xấu xí chứ không thể chết một cách oanh liệt và anh hùng như thế. Mình đột nhiên phát hiện ra rằng nếu mình thích sự nghiệp hơn gia đình, thì có lẽ mình đã phấn đấu trở thành phóng viên chiến tranh của AfP.

 

Nhưng mà, sau tất cả những chuyện như thế, thì mình biết là mình sẽ không đổi bất cứ cái gì lấy Lea, cho dù đó là một trăm giải thưởng Pulitzer đi nữa ! Và vì những đứa trẻ như Lea, hy vọng rằng Congo sẽ không bước vào một cuộc nội chiến mới 

Jazz, and always dream tall

•March 21, 2009 • Leave a Comment

A city like this one makes me dream tall and feel in on things. When I look over strips of green grass lining the river, at church steeples and into the cream and copper halls of apartment buildings, I’m strong. And what goes on on its blocks and lots and the side streets is anything the strong can think of and the weak will admire. All you have to do is heed the design-the way it’s laid out for you, considerate, mindful of where you want to go and what you might need tomorrow. Hospitality is gold in this City, you have to be clever to figure out how to be welcoming and defensive at the same time. When to love something and when to quit. Jazz-Toni Morrison.

Lâu lắm rồi mới đọc cái gì đẹp đến thế. Có lẽ là từ sau Catcher in the Rye. Tiếc là không mua được Beloved, lại không dám đọc bản dịch tiếng Việt. Cơn dông bão đêm hôm nọ ở Kin khiến lòng mình như trùng lại. Thấy mình yên ổn và ấm áp làm sao trong ngôi nhà của mình, nơi mình có thể lang thang mọi ngóc ngách xó xỉnh, chạm vào bất cứ cái gì cũng cảm thấy quen thuộc. Đằng sau lớp mưa mù và tiếng sấm gào thét kia, hàng triệu người ở Cite sẽ lại trải qua một đêm ướt át.

Melancholic nên ngồi xem lại In the mood for love và Days of being wild, thấy Trương Quốc Vinh diễn xuất tuyệt vời hơn Lương Triều Vĩ rất nhiều. Nghĩ đến cái chết thê thảm của anh ta, không khỏi rùng mình.

Anh xã vừa mua trên mạng một đĩa mới của Mika, hiện tượng âm nhạc ở Anh, nghe nói được ví ngang với Freddie Mercury. Cũng hay, nhưng cái giọng opera eo éo của anh ta làm mình mệt đờ đẫn. Mấy hôm nay toàn nghe Westlife cover lại những bài cũ, và không hiểu mình đã bật đi bật lại đến bao nhiêu lần If I Aint got you của Alicia Key, so beautiful a voice.

Sáng nay đọc blog của mẹ Linh, mưa phùn và trời nồm ở Hà nội. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy nắng tràn trề nhưng lá trên cây hoàng lan vẫn ướt sương, có lẽ từ cơn mưa đêm qua. Ở đây, trời chỉ mưa bão vào buổi tối, sáng ra mọi vật lại huy hoàng. Nhìn lũ chim chóc màu xanh nước biển đi lọc cọc trong vườn, ước có thể gửi cho Linh một vài con, kèm theo mấy bông hoa còn óng ánh nắng.

Lại nhớ ngày hôm trước, chui ra ngoài đường vào giữa trưa nắng nóng. Ngồi trong xe máy lạnh ngắt, nhìn dân tình bơ phờ đi lại ngoài đường, một người đàn ông đứng dựa cột điện thở như cá, mới thấy mình thật may mắn. Ở đây sự khác biệt giữa những người khốn khổ và những người may mắn như mình vô cùng rõ ràng. Có lẽ mình sẽ nhớ Kin? Kin của những người khốn khổ.

Cho đến khi ngồi trong nhà Winnie, ăn chè Thái và đọc cuốn sách giáo khoa lịch sử tuyệt đẹp của Danny, nhìn thấy một địa danh xa lạ mà quen thuộc, ngắm Lea đong đưa trên xích đu với nounou ở trong vườn, phải thừa nhận rằng, La vie est juste belle!

Giờ lại muốn nghe Just my imagination của The Cranberries.

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.